Hạnh phúc ngủ yên trong sự dịu êm
Viết vào 10. Tháng 3, 2012 bởi Fri trong mục Nhịp sống, Ăn gì
Vừa về nhà, tôi đã thấy mặt vợ đang xìu như cái bánh tráng nhúng nước.
- Có việc gì vậy em? Vợ tôi im lặng. Rồi cuối cùng cũng mở lời:
- Anh có tật xấu hay làm điều gì xấu không, làm ơn nói cho em biết đi!
Tôi lạnh cả sống lưng, nhìn lại, lâu nay mình sống với vợ con, tuy có lúc làm vợ buồn vì vẫn còn sót lại chút đam mê thời trai trẻ, như mê sưu tầm lặt vặt linh tinh. Nhưng nói cho cùng, tôi thấy mình có gì nên tội. Lương thì giao hết cho vợ, lúc nào cũng để vài trăm ngàn đồng trong túi. Thẻ ATM vợ giữ. Mua sắm gì lớn đều bàn bạc với vợ. Hầu như bỏ nhậu. Thuốc không bao giờ hút. Thỉnh thoảng họp mặt các khóa học đều rủ vợ ra đi cùng.
Còn chuyện bồ bịch. Vợ tôi biết tôi thuộc dạng giang hồ xếp cánh. Hồi trẻ yêu thì nhiều nhưng có vợ vào rồi thì thôi, mùi tân khổ trong yêu đương hưởng đủ rồi, còn thèm thuồng chi nữa. Nhớ một lần có người hỏi: “Bận như vầy, có bồ bịch gì được không?”. Biết tỏng ý đồ khai thác thông tin mật của người hỏi, tôi trả lời tỉnh: “Mình sống như người Mỹ, không giống tụi Tây. Có nghĩa là lúc độc thân yêu thì nhiều nhưng có vợ rồi thì hết bay bướm”. Tuy vậy, đó là câu trả lời thật lòng của tôi.
Vậy người đẹp của tôi có ý gì khi tra vấn tôi như vậy? Câu hỏi đó quay sòng sọc trong đầu tôi.
- Híc, em đi họp mặt bạn bè. Đứa nào cũng nói xấu chồng, nào là ăn nhậu, về khuya, bồ bịch, có quỹ riêng, không thương con, chê vợ mập, gia trưởng, khinh nhà vợ, không biết hát hò, khô khan, lười biếng v.v… Còn anh, chỉ có tội là trầm tính ít cười thôi. Làm em thấy mình “khác người” quá vì không tìm ra điều gì để chê chồng cho đáng, thế là tụi bạn cười em, bảo bị chồng xỏ mũi, thần tượng chồng coi chừng bị lừa. Huhu. Tôi thở phào rồi lại thấy khổ tâm thiệt. Sống qua từng ngày với vợ con, tôi cũng biết sửa chữa dần chứ có ngon lành liền đâu. Nhớ hồi mới có con, đi công tác về tôi quên mua quà cho con trai đầu, thế là vợ giận tôi mấy ngày vì nghĩ tôi không thương con. Từ đó, điều tôi nhớ là làm việc gì thì phải nghĩ vợ mình cảm thấy thế nào. Nhớ vậy cũng có lúc trật vuột.
- Thôi để anh nhớ ra xem anh có tật xấu gì. Lần sau em gặp bạn em có để mà nói. Vài ngày sau, tôi đưa ra một cái list:
Một: Tắm xong ít khi lau khô đầu, vợ nói hoài không nghe, lý do là để vậy cho mát trong cái nóng của Sài Gòn.
Hai: Hay thức khuya đọc sách. Sau đó than mệt với vợ.
Ba: Không biết nấu bất cứ món gì cho vợ thưởng thức, trừ đun nước.
Bốn: Ghét rửa chén. Nếu có thì thế nào cũng làm bể vài cái.
Vợ tôi mừng với cái list này lắm. Nàng mừng vì tôi nói chính xác những tật xấu tôi có, khiến nàng dễ giãi bày không ngại tiếng nói dối. Và qua đó, chứng tỏ tôi đã tự giác biết mình còn “tồn tại khuyết điểm cần khắc phục” nào.

Vợ tôi lại phải cố che giấu niềm hạnh phúc và bình an thực sự bằng những câu chuyện căng thẳng… không có thật (Ảnh minh họa)
Một tuần sau, nàng gặp mặt bạn bè và mặt lại xìu như cái bánh bao chiều.
- Không được anh ơi, tụi bạn em, có đứa chuẩn bị ly dị. Có đứa đang ly thân. Có đứa đã cắm cho ông chồng cái sừng. Có đứa bỏ về nhà mẹ vì không chịu nổi chồng. Còn anh, mấy cái tật lặt vặt đó, kể ra tụi nó lại bĩu môi… Em phải phịa ra là anh và em đang giận nhau vì chuyện dạy con, để khỏi… khác người.
Híc, đến giờ thì tôi “pó tay”. Mấy cô bạn của vợ, tôi đều biết cả. Họ vẫn post ảnh lên Facebook lia chia, nào đi du lịch nước ngoài, chồng tặng cho cái máy laptop quá xịn, cái túi LV sáng choang hay cái Vespa quá thơm. Có bài viết đầy tự hào khi chồng tổ chức cho vợ tiệc sinh nhật hoành tráng. Ai cũng khoe màu hạnh phúc dù phía sau sự hào nhoáng đó là cuộc sống thực với những tâm sự nặng nề. Trong khi đó, vợ tôi lại phải cố che giấu niềm hạnh phúc và bình an thực sự bằng những câu chuyện căng thẳng… không có thật.
Chợt nhớ chuyện cô em gái ở nhà. Nó than thở rằng khi đi họp lớp cũ, nó luôn bị bỏ quên khi ngồi tâm sự kiểu vòng tròn. Cô bạn chủ xị không bao giờ cho nó kể chuyện gia đình mình. Tất cả ngồi vòng tròn và từng người sẽ kể chuyện đời mình, nhưng đến lượt cô em gái tôi tâm sự thì sẽ bị cho qua. Dần dần, nó hiểu rằng mọi người mong đợi nghe được những câu chuyện buồn, gút mắc lâm ly. Còn chuyện gia đình của nó thì ai cũng biết là êm ấm, công việc ổn định và khá giả, nên giữa những người đầy tâm sự, nó đã trở thành con “quạ trắng”.
Điều này khiến tôi nghĩ biết đâu vợ mình có lý, rằng sống một cuộc sống thảnh thơi, dù không giàu có nhưng hạnh phúc, có khi phải biết ẩn mình trong cuộc đời đầy bất trắc này. Không ai biết có gì đợi ta phía trước. Thôi thì cũng nên để niềm hạnh phúc riêng “ngủ yên trong sự dịu êm” còn hơn khoe khoang để rồi bị dòm ngó, châm chọc. Và cô em gái của tôi, đã tránh được những hệ lụy lâu dài. Nói cho cùng, mình không có gì hơn thiên hạ nhiều, nhưng bình an há chẳng phải là điều mà ai cũng thèm muốn trong cuộc đời này đó sao? Hehe.
|
Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7. |
Nguồn:
Gửi bài viết cho bạn bè
![Hanoi [laiv]](http://hanoilive.com/wp-content/woo_uploads/5-logo.png)

